Trên đây là tóm tắt nội dung cuốn sách “How Starbucks saved my life” của Michael Gill – cựu Creative Director của JWT.
Một cuốn sách được xếp vào Bestseller của The New York Times.
Câu chuyện hai chương của một đời người như ông Michael Gill diễn biến như hai màu trắng đen.
Chương 1, tại JWT, ông sống cuộc sống của một Elite. Long lanh, bóng bẩy nhưng rất phũ. Cái phũ có lẽ cũng chẳng có gì ngạc nhiên với một agency vận hành theo văn hoá dựa và quy luật đào thải thông thường. Chỉ có điều Mike nhận ra văn hoá này muộn quá thôi. Nhưng khi người đàn ông 53 tuổi môi khô khốc, miệng lắp bắp không thành lời và bật khóc giữa đường phố New York hoá là lại là một thời khắc để ông có cơ hội biết đến một văn hoá doanh nghiệp khác hẳn ở một ngành khác hẳn: văn hoá tôn trọng & thân thiện của Starbucks. Ông đã có một hiệp hai khác hẳn như chúng ta đã thấy.
Michael Gill là Phó chủ tịch kiêm Creative Director của JWT – agency truyền thông quảng cáo top lớn nhất của Mỹ.
Lương 6 con số, sống tại khu phố CBD tại New York, hàng ngày vây quanh bởi sự trọng vọng của xã hội. Đến tuổi 53 hàng ngày vẫn háo hức ra khỏi giường đam mê cống hiến miệt mài cho các dự án sáng tạo, cống hiến cần mẫn cho sự phát triển của JWT.
No strings attached!
Cho đến một buổi sáng cô Linda – giám đốc nhân sự hẹn gặp ông ở một quán cafe. Không nhiều lời, cô nói: Mike, chúng tôi rất tiếc, nhưng ông bị sa thải!
Bầu trời sụp đổ.
Môi khô khốc, thậm chí ông lắp bắp không nói thành lời. Linda là người ông dìu dắt và tiến cử lên vị trí head HR.
Đoạn mô tả nguyên văn tiếng Anh Mike viết như sau: I started walking and found myself crying on the street. I was humiliating. Crying! Me! Yet at fifty-three I had just been given a professional death notice.
Một nhân vật giới elite từ thiên đường rơi xuống địa ngục chỉ sau cái búng tay của cô nhân sự. Sự thật về sự tàn nhẫn của cuộc sống agency. Cho đến tận tuổi 53 ông mới nhận ra.
Cuộc sống sau đó của Mike?
Would you like a job?
Sau đó không lâu, một lần lang thang như một kẻ tuyệt vọng ở quán cafe Starbucks, cô gái phụ trách cửa hàng hỏi Mike.
Yes, I do!
Ông trả lời gần như ngay lập tức.
Would you like a job?
Câu hỏi thật vô nghĩa thời ông còn là Creative Director đầy uy danh. Nhưng giờ đây, nó là cái phao cứu sinh.
Hàng ngày ông dậy sớm đến quán, làm nhân viên chạy bàn, thu ngân, dọn vệ sinh tại một quán cafe Starbucks. Việc gì ông cũng làm với sự tận tụy cao nhất.
Ông chợt nhận ra hoá ra có một cuộc sống khác, một thế giới khác không như ông nghĩ. Từ miễn cưỡng, xấu hổ ông bỗng cảm thấy thích thú hào hứng. Ông ngày càng yêu hơn các cộng sự – những người trước đây ông luôn nhìn họ với cặp mắt nhìn xuống của kẻ tự cho mình là giới tinh hoa. Một thứ tình cảm kỳ lạ, một sự thay đổi về nhận thức chảy rần rần trong ông mỗi ngày. Hoá ra trên đời này có chỗ làm việc thân thiện, hòa đồng và tôn trọng nhau đến vậy.
Văn hoá ở doanh nghiệp nào ưu việt hơn?
Ở JWT hay Starbucks?
Nói đến văn hoá công ty, có lẽ không thể so sánh cái nào tốt hơn cái nào. Chỉ có văn hoá công ty phù hợp cho mục đích phát triển của doanh nghiệp. Văn hoá hay là văn hoá vận hành như một động lực thúc đẩy doanh nghiệp phát triển qua việc truyền cảm hứng cho đội ngũ nhân viên.
Michael Gill có thế khóc trong cay đắng vì JWT xử ông quá phũ. Nhưng với sự cạnh tranh khốc liệt của thị trường agency, có thể sự tàn nhẫn, mạnh tanh thay đổi lại là cái để JWT duy trì được tính liên tục của năng lực cạnh tranh.
Đăng nhập
Bằng cách tiếp tục, bạn xác nhận rằng bạn đồng ý với Điều khoản dịch vụ và Chính sách quyền riêng tư của Brand Walkers.
Đăng ký
Cấp lại mật khẩu
Để lại bình luận của bạn
Bạn cần Đăng nhập để bình luận- YEP